thơ về quê hương ngắn

(VOH) – Những bài bác thơ lục chén về quê nhà luôn luôn tiềm ẩn tình yêu nâng niu, tình thật nhất của những người con cái xa cách xứ nhắn gửi về điểm ‘chôn rau củ hạn chế rốn”, điểm nhưng mà ngược tim ko lúc nào không còn thương nhớ.

Mục lục

Bạn đang xem: thơ về quê hương ngắn

  1. Những bài bác thơ lục chén về quê hương
    1. Bài thơ Miền quê – người sáng tác Đức Trung
    2. Bài thơ Yêu lắm quê nhà – người sáng tác Hoàng Thanh Tâm
    3. Bài thơ Quê mùi hương – người sáng tác Nguyễn Đình Huân
    4. Bài thơ Quê mùi hương nỗi ghi nhớ - người sáng tác Hoàng Thanh Tâm
    5. Bài thơ Tình quê – người sáng tác Hoa Lục Bình
    6. Bài thơ Quê mùi hương qua quýt lời nói u kể - người sáng tác Công Vinh
    7. Bài thơ Lưng tựa bến quê – người sáng tác Toàn Tâm Hòa
    8. Bài thơ Quê mùi hương – người sáng tác Đức Trung
    9. Bài thơ Quê mùi hương thanh Bình – người sáng tác Lãng Du Khách
    10. Bài thơ Quê mùi hương tôi – người sáng tác Ta Vẫn Trong Ta
    11. Bài thơ Nỗi ghi nhớ quê nhà – người sáng tác Quốc Phương
    12. Bài thơ Quê mùi hương yêu thương vệt – người sáng tác Quê Nhà
  2. Thơ lục chén về quê nhà ngắn
    1. Bài thơ Chiều quê – người sáng tác Chữ Văn Hòa
    2. Bài thơ Bức tranh giành quê – người sáng tác Hà Thu
    3. Bài thơ Quê ơi – người sáng tác Châu Lê
    4. Bài thơ quê nhà – người sáng tác Sinh Hoàng
    5. Bài thơ Về thôn – người sáng tác Phạm Hương Giang
    6. Bài thơ Xuân quê nhà – người sáng tác Vũ Hải Thê
    7. Bài thơ Quê mùi hương – người sáng tác Phan Thị Hạnh
    8. Bài thơ Một thông thoáng quê nhà – người sáng tác lê Trung Nghĩa
  3. Những bài bác thơ lục chén về quê nhà không biết tác giả
    1. Thơ lục chén về quê nhà số 1
    2. Thơ lục chén về quê nhà số 2
    3. Thơ lục chén về quê nhà số 3
    4. Thơ lục chén về quê nhà số 4
    5. Thơ lục chén về quê nhà số 5
    6. Thơ lục chén về quê nhà số 6

Quê mùi hương là vùng độc nhất nhưng mà tất cả chúng ta ko đo kiểm đếm bởi khoảng cách địa lý, ko lúc nào cảm nhận thấy xa cách xôi, cho dù tiếp cận gốc đại dương chân mây đều ao ước ngày được quay trở lại. Không chỉ in đậm vô tâm cẩn từng người, hình hình ảnh quê nhà cũng rất được in vệt đặm đà trong mỗi bài bác thơ ca và văn học tập.

Đặc biệt, những vần thơ lục chén về quê nhà luôn luôn tiềm ẩn biết từng nào xúc cảm dịu dàng khiến cho cho dù ra đi cho tới bao nhiêu lòng tớ vẫn khuynh hướng về xuất xứ, về những điều tươi tỉnh đẹp tuyệt vời nhất.

1. Những bài bác thơ lục chén về quê hương

Quê mùi hương trong những kí ức tất cả chúng ta là điểm gắn sát với tuổi hạc thơ, là điểm đem những bữa cơm trắng thanh bạch vẫn tiêu hóa lành lặn, là điểm phụ vương u vẫn nặng nhọc nhằm nuôi tớ lớn khôn, là điểm đem những người dân thân thuộc yêu thương của tớ đang được khăng khít và sinh sinh sống. Và từng bài bác thơ lục chén về quê nhà sau đây đó là nỗi niềm tây của người sáng tác cũng chính là nỗi niềm cộng đồng của toàn bộ những người dân con cái xa cách quê.

1.1 Bài thơ Miền quê – người sáng tác Đức Trung

Tôi âm thầm ghi nhớ một miền quê
Ước mơ thăm hỏi lại quay trở lại tuổi hạc thơ
Đồng xanh rờn cất cánh lả cánh cò
Hương sen lan ngát mơ mộng những chiều

Vi vu bão táp thổi sáo diều
Bóng ai như bóng u yêu thương đang được chờ?
Dòng sông, bến nước, con cái đò
Có người lữ khách hàng mặt mũi bờ giới hạn chân

Xa xa cách vọng giờ đồng hồ chuông ngân
Bờ tre cuối thôn vô ngần giờ đồng hồ chim
Tuổi thơ thích chạy trốn tìm
Cây nhiều giếng nước còn in trăng thề

Xa rồi ghi nhớ mãi miền quê
Trong tim luôn luôn nhắc quay trở lại ngày xưa…

1.2 Bài thơ Yêu lắm quê nhà – người sáng tác Hoàng Thanh Tâm

Em yêu thương từng sợi nắng nóng cong
Bức tranh giành thủy đem loại sông con cái đò
Em yêu thương chao liệng cánh cò
Cánh đồng mùa gặt lượn lờ vàng ươm

Em yêu thương sương phòng bếp vương vãi vương
Xám color cái lá bao nhiêu tầng mây cao
Em yêu thương ước mơ đầy đủ màu
Cầu vồng ẩn hiện tại mưa rào vừa phải qua

Em yêu thương câu hát ơi à
Mồ hôi phụ vương u đậm nhưng mà sớm trưa
Em yêu thương cánh võng đong đưa
Cánh diều no bão táp chiều ko mong muốn về

Đàn trâu thư thả đàng đê
Chon von lá hát vọng về cỏ lau
Trăng lên lốm đốm phân tử sao
Gió sông rời rợi hoa color thiên nhiên

Em lên đường cuối khu đất nằm trong miền
Yêu quê yêu thương khu đất gắn sát bước đi.

1.3 Bài thơ Quê mùi hương – người sáng tác Nguyễn Đình Huân

Quê mùi hương là 1 giờ đồng hồ ve
Lời ru của u trưa hè à ơi
Dòng sông con cái nước giàn giụa vơi
Quê mùi hương là 1 góc trời tuổi hạc thơ

Quê mùi hương ngày ấy như mơ
Tôi là cậu nhỏ dại khờ xứng đáng yêu
Quê mùi hương là giờ đồng hồ sáo diều
Là cánh cò Trắng chiều chiều chân đê

Quê mùi hương là phiên chợ quê
Chợ trưa ngóng u đem về bánh đa
Quê mùi hương là 1 giờ đồng hồ gà
Bình minh gáy sáng sủa ngân nga thôn làng

Quê mùi hương là cánh đồng vàng
Hương thơm sực lúa chín mênh đem trời chiều
Quê mùi hương là dáng vẻ u yêu
Áo nâu nón lá xiêu lòng lên đường về

Quê mùi hương nhắc cho tới ghi nhớ ghê
Ai ra đi cũng ngóng về vùng xưa
Quê mùi hương là những cơn mưa
Quê mùi hương là những mặt hàng dừa ven kinh

Quê mùi hương đem nặng nề nghĩa tình
Quê mùi hương tôi ê đẹp nhất xinh tuyệt vời
Quê mùi hương tớ này đó là nơi
Chôn rau củ hạn chế rốn người ơi ghi nhớ về.

tho-luc-bat-ve-que-huong-voh-0

1.4 Bài thơ Quê mùi hương nỗi ghi nhớ - người sáng tác Hoàng Thanh Tâm

Trở về lần cái ngôi nhà quê
Tìm hình bóng u bộn bề nắng nóng mưa
Tìm nắng nóng xuyên ngọn cây dừa
Tìm mùi hương mạ mới mẻ bão táp lùa thơm sực tho
Tìm đàn trâu với con cái đò
Áo bà ba mẹ câu hò bên trên sông
Nón lá nghiêng nắng nóng nước ròng
Miền quê nặng nhọc con cái còng con cái cua
Lục bình tím tím mùa mưa
Bồng bềnh một khúc sông khua cái chèo
Khói lên cháy phòng bếp ngôi nhà nghèo
Con gà viên tác con cái mèo quẫy đuôi
Heo gà chạy ngược chạy xuôi
Chân bùn tay lấm nụ cười cợt chân quê
Cánh cò Trắng xóa vọng về
Ngân nga vọng cổ tứ phía thiên nhiên
Đậm đà ký ức kí thác duyên
Xương phụ vương huyết u nhẹ nhõm thánh thiện ca dao
Con cho dù biền biệt phương nào
Quê mùi hương một dạ dạt dào khó khăn nhạt.

1.5 Bài thơ Tình quê – người sáng tác Hoa Lục Bình

Chiều cùn nắng nóng trượt triền đê
Mục đồng thư thả trở về sống lưng trâu
Dòng sông xanh rờn ngắt một màu
Một đàn cò Trắng kể từ đâu cất cánh về

Bình yên ổn một chiều tối quê
Khói đồng rộng phủ tối về vắng tanh tanh
Ngoài đồng cây lúa còn xanh
Chiều quê dịu dàng trong sạch biết bao

Nhìn đàn gà nhỏ gọi nhau
Mọi người hoàn thành việc gọi nhau đi ra về
Giờ trên đây tối đã và đang về
Thoảng đâu vô bão táp tóc thề thốt thơm sực hương

Bình minh một sớm thong manh sương
Đàn trâu nhai đem ngoài vườn nhởn nhơ
Cánh cò cất cánh lạc vô thơ
Làm cho tới tôi mãi ngơ ngẩn thân thuộc đồng

Con đò ở bên dưới bến sông
Hình như nó cũng mong đợi một người
Người người sẩy rả phát biểu cười
Đồng xanh rờn chén ngát thơm sực hương thơm mạ non

Tình quê một dạ sắc son
Ở điểm trở thành thị em còn ghi nhớ không
Con đò bến cũ đợi mong
Hôm này anh cũng đợi nom em về.

1.6 Bài thơ Quê mùi hương qua quýt lời nói u kể - người sáng tác Công Vinh

Con nghe Mẹ kể ngày xưa,
Quê mùi hương của Mẹ, mỗi trưa nắng hè.
Bình yên ổn những mái tranh giành tủ,
Sông Thu in bóng luỹ tre ven làng.

Quê mùi hương nhì tiếng dịu dàng,
Mà sao vẫn thấy ngỡ ngàng vô con cái.
Làm trai, chữ hiếu ko tròn
Quê Cha, đất Tổ, mỏi mòn thiệt rộng lớn.

Ngày xưa, Mẹ kể nguồn cơn,
Quê mùi hương của Mẹ, đã rộng lớn mươi đời.
Sông Thu, một thuở thiếu thời,
Chiến tranh giành, Mẹ phải xa cách rời quê nhà.

Miền trung chín nhớ, mười thương
Con như cánh Nhạn, lạc đường lẽ loi.
Sông Thu mặt mũi lỡ, mặt mũi bồi
Quê mùi hương in dấu, một đời Mẹ Cha.

Con ko về lại quê nhà,
Nên đâu biết được, đường xa cách hoặc gần?
Lòng con cái day dứt, băn khoăn
Nữa đời tóc đã trộn dần màu sương.

Bao giờ về lại quê hương
Để coi Vĩnh Điện, An Tường là đâu?
Sông Thu xanh rờn thẫm một màu
Bãi bồi cùng những ruộng dâu, nống tằm.

Bây chừ, Mẹ đã yên ổn nằm
Lấy ai dìu dắt về thăm hỏi quê nhà
Đời con cái rồi cũng sẽ qua quýt,
Quê mùi hương rồi cũng chỉ là giấc mơ.

Quê mùi hương đẹp tựa vần thơ
Sông Thu với những bến bờ nâng niu.
Dù cho tới xa cách cách dặm trường,
Lòng con cái vẫn mãi vấn vương vãi Thu Bồn…

1.7 Bài thơ Lưng tựa bến quê – người sáng tác Toàn Tâm Hòa

Ta về sống lưng tựa chiều nghiêng
Thả hồn theo gót những bình yên ổn lạ thường
Bao năm xuôi ngược dặm đường
Nay về gom những nâng niu đong đầy

Đồng xanh rờn trực tiếp cánh cò bay
Dòng sông quê vẫn nặng nề giàn giụa phù sa
Sáo diều vi vút ngân nga
Bao nhiêu âm điệu thiết ân xá say đắm hồn

Ta ngồi nom nhìn hoàng hôn
Mà lòng sao cứ phấp phỏng xuyến xao
Hương đồng bão táp nội ngọt ngào
Nhà ai sương phòng bếp quấn vào… chiều mơ!

Ta về lần khúc ầu ơ
Ca dao của u, ngày thơ xa cách rồi
Bước chân bổi hổi bồi hồi
Đếm từng kỷ niệm xa cách xôi hiện tại về

Ta về sống lưng tựa bến quê
Mơ màng trong mỗi vuốt ve vệt yêu
Lưng còng dáng vẻ u liêu xiêu
Nghiêng theo gót bóng nắng nóng cuối chiều mỏng manh manh

Ta về mặt mũi cái ngôi nhà tranh
Thấy bao ký ức vờn xung quanh mặt mũi mình
Bữa cơm trắng êm ấm gia đình
Tựa vô lòng u lặng nom bâng khuâng.

1.8 Bài thơ Quê mùi hương – người sáng tác Đức Trung

Quê mùi hương xa cách cơ hội phương trời
Nỗi buồn thương ghi nhớ giàn giụa vơi trong trái tim.
Đêm ngày không còn ghi nhớ lại mong
Hướng về quê u ròng rã ròng lệ rơi..!

Nhớ chiều đi ra nom đại dương khơi
Cánh buồm theo gót bão táp về xứ sở nào?
Quê mùi hương nhì giờ đồng hồ ngọt ngào
Đường xa cách vạn dặm thổ nao ghi nhớ âm thầm.

Mẹ phụ vương xa cách cơ hội bao năm
Ban ngày thương ghi nhớ, tối ở nằm mê.
Tuổi thơ – kỷ niệm dạt dào
Vẫn còn giàn giụa ắp xuyến xao tâm trạng.

Nhớ quê gan ruột bể chồn
Mỗi đợt nhìn ngắm hoàng hôn… xa cách ngôi nhà.
Quê mùi hương – nhì giờ đồng hồ thiết tha
Còn in ký ức đặm đà yêu thương thương…

Tuổi thơ cắp sách cho tới trường
Lớn lên lên đường từng tứ phương chân mây.
Nhớ về quê u yêu thương ơi!
Bâng khuâng lại thấy bổi hổi vô tim.

1.9 Bài thơ Quê mùi hương thanh Bình – người sáng tác Lãng Du Khách

Cảnh quê mộc mạc khiêm nhường
Mà sao vượt lên đỗi dịu dàng với đời
Trưa hè vọng giờ đồng hồ ru hời
Đong giàn giụa mếm mộ vô lời nói u ru

Chiều cùn giờ đồng hồ sáo vi vu
Mênh đem trời khu đất lãng du thanh bình
Người quê mộc mạc chân tình
Cùng nhau đùm quấn không còn bản thân đói no

Đồng quê mỏi tan cánh cò
Cho tớ phân tử gạo thơm sực tho nuôi người
Dân quê rực rỡ nụ cười
Yêu thương đùm quấn lòng người thiện chân

Xem thêm: xăm nhật cổ chân

Bản tính vốn liếng cực kỳ thường xuyên cần
Hăng say làm việc gian dối truân chẳng sờn
Cùng nhau xây đắp giang sơn
Để cho tới cuộc sống thường ngày đẹp tuyệt vời hơn với đời

Cảnh quê xanh rờn thắm tuyệt vời
Thân thương khăng khít với đời dân quê
Bình dị nhưng mà vẫn đam mê
Đó là xứ sở tớ về ai ơi.

1.10 Bài thơ Quê mùi hương tôi – người sáng tác Ta Vẫn Trong Ta

Quê mùi hương đẹp nhất mãi vô tôi
Bóng dừa phủ non chiều ngồi nom sông
Làng tôi xanh rờn thẳm cánh đồng
Trong tôi mãi ghi nhớ nghề nghiệp nông ghép cày

Quê mùi hương rợp kín mặt hàng cây
Ngọt thơm sực mùa lúa thực hiện say lòng người
Cho tôi tuổi hạc nhỏ xíu đẹp nhất tươi
Ầu ơ lời nói Mẹ nụ cười cợt của Cha

Quê mùi hương ngập tràn đậm đà
Nuôi tôi lớn khôn thiết ân xá đượm tình
Cánh cò chao lượn đẹp nhất xinh
Nhớ ngày xua bắt gọi bản thân í ơi

Quê mùi hương đẹp nhất mãi ngàn đời
Dù xa cách ngàn dặm. là điểm lần về
Đàn trâu ăn cỏ bờ đê
Cánh diều no bão táp đẹp nhất say đắm ngày nào

Quê mùi hương ngày đầu năm mới xôn xao
Bánh chưng gừng mứt lắng đọng như em
Giờ trên đây nhắc tới bỗng nhiên thèm
Cho tôi toàn bộ rét êm êm cuộc sống.

tho-luc-bat-ve-que-huong-voh-1

1.11 Bài thơ Nỗi ghi nhớ quê nhà – người sáng tác Quốc Phương

Đi đâu cũng ghi nhớ quê nhà
Sân đình giếng nước cây nhiều trước chùa
Chợ phiên sôi động cung cấp mua
Đường thôn tấp nập sớm trưa lên đường về

Chiều chiều nắng nóng nhạt nhẽo triền đê
Có thói đem lề lũ con trẻ chăn trâu
Thả diều tiến công trận hồi lâu
Rủ nhau tắm non bên dưới cầu thủy nông

Đầu thôn trải rộng lớn cánh đồng
Màu xanh rờn cây lúa ghép trồng chất lượng tốt tươi
Ao thôn rộn ràng tấp nập phát biểu cười
Mấy cô gánh nước với những người lên đường ngang

Nhớ quê nỗi ghi nhớ mơ màng
Phong sương nên nên xa cách thôn thực hiện ăn
Giờ trên đây vẫn bớt khó khăn khăn
Cùng nhau tớ rủ thường niên tớ về.

1.12 Bài thơ Quê mùi hương yêu thương vệt – người sáng tác Quê Nhà

Quê mùi hương là u, là cha
Quê mùi hương nâng từng bước tớ đầu đời
Chao nghiêng cánh võng … ầu ơi
Tương cà, rau củ muống … ngọt lời nói u ru

Quê mùi hương là những chiều thu
Hương cau ngan ngát , chim gù … bâng khuâng
Quê mùi hương là những vệt chân
Oằn sống lưng phụ vương cõng đồng ngay sát, ruộng xa

Dòng sữa u ngọt nuôi ta
Chắt chiu đắng cay, đậm nhưng mà khuya sớm …
Dõi theo gót từng bước tớ đi
Vòng tay ôm ấp những Lúc trở trời

Nặng lòng yêu thương lắm quê ơi
Dẫu lên đường cuối khu đất, nằm trong trời … chẳng quên !

Xem thêm: 
100 câu ca dao, phương ngôn, trở thành ngữ về quê nhà, quốc gia, quả đât Việt Nam
8 bài bác thơ 4 chữ về quê nhà vẽ nên hình ảnh nông thôn bình dị
Top những lời nói hoặc về quê hương đong giàn giụa tình cảm

2. Thơ lục chén về quê nhà ngắn

Những ai từng sinh đi ra và phát triển ở vùng nông thôn sẽ không còn lúc nào quên được những ký ức tuổi hạc thơ vẫn đem. Để mặc dầu bao năm bao mon trải qua thì hình hình ảnh nông thôn cứ dịu dàng hiện thị lên lung linh như xứ sở gửi xúc cảm lối cũ trở lại.

2.1 Bài thơ Chiều quê – người sáng tác Chữ Văn Hòa

Chiều quê nhà lúa thơm sực nồng
Hoàng thơm trả nắng nóng bên trên sinh sống ráng chiều
Nhìn đàn thiếu nhi thân thuộc yêu
Hồn nhiên thả những cánh diều tuổi hạc thơ
Từng đàn trườn bước nhởn nhơ
Đủng đà thủng thỉnh mặt mũi bờ tre xanh
Môi ngôi trường cuộc sống thường ngày vô lành
Chiều quê là 1 hình ảnh yên ổn bình.

2.2 Bài thơ Bức tranh giành quê – người sáng tác Hà Thu

Quê mùi hương đẹp nhất mãi vô tôi
Dòng sông mặt mũi rữa mặt mũi bồi uốn nắn quanh
Cánh cò cất cánh lượn chòng chành
Đàn bê gặm cỏ đồng xanh rờn mượt mà

Sáo diều vô bão táp ngân nga
Bình yên ổn thanh đạm chan hòa yêu thương thương
Bức tranh giành đẹp nhất tựa thiên đường
Hồn thơ trỗi dậy nặng nề vương vãi tình nghĩa.

2.3 Bài thơ Quê ơi – người sáng tác Châu Lê

Quê túng nuôi rộng lớn khôn khéo tôi
Chang chang nắng nóng đỏ loét ngày ngồi sống lưng trâu
Vui nằm trong ruộng lúa đồng sâu
Bạn bè trang lứa xanh rờn đầu thuở xưa…

Thương phụ vương cấy cày chiều mưa
Thương u tảo tần giữa trưa ngoài đồng
Nhọc nhằn cái gian khổ nghề nghiệp nông
Chạnh lòng con cái viết lách ghi nhớ ngóng quê bản thân.

2.4 Bài thơ quê nhà – người sáng tác Sinh Hoàng

Quê mùi hương mưa nắng nóng nhì mùa
Có loại sông nhỏ mặt hàng dừa xanh rờn xanh
Quê túng vách khu đất cái tranh
Chiếc xuồng thân phụ lá tối trăng bến ngoài

Ngọt bùi no đầy đủ sắn khoai
Dẽo thơm sực phân tử gạo nuôi ai nên người
Cây lành lặn ngược ngọt xanh rờn tươi
Má hồng môi thắm tỏa sáng gái quê

Ai lên đường van ghi nhớ trở về
Lúa mùa duyên thắm, tình quê dạt dào
Quê mùi hương nhì giờ đồng hồ ngọt ngào
Quê mùi hương yêu thương vệt tương khắc vô vào tim.

tho-luc-bat-ve-que-huong-voh-2

2.5 Bài thơ Về thôn – người sáng tác Phạm Hương Giang

Về thôn lên đường dọc triền đê
Mùi thơm sực lúa chín mùi hương quê ngọt ngào
Say cảnh mặt mũi trời lên cao
Dừng chân nằm trong bước né vào giã cây
Gió đồng thanh non hây hây
Cò Trắng cất cánh lả tràn trề chiêm bao mơ
Phong cảnh quan cho tới thẫn thơ
Để người xa cách xứ ngơ ngẩn ghi nhớ ngôi nhà.

2.6 Bài thơ Xuân quê nhà – người sáng tác Vũ Hải Thê

Cánh cò mải miết đồng xanh
Ngỡ ngàng ai vẽ hình ảnh quê nhà
Cánh đồng lẹo vá hôm qua
Hôm ni bên dưới nắng nóng chan hòa máy reo

Con mương nổi nước vô veo
Đường mừng rộng lớn hé nghèo đói lùi xa
Vi vu giờ đồng hồ sáo ngân nga
Xôn xao câu hát trăng cùn đợi ai

Nhịp cầu nghiêng bóng nối dài
Trúc xanh rờn hứa với vàng Mai bước cùng…
Xe hoa náo nức lượn vòng
Hôm ni ngõ nhỏ pháo hồng tung bay!

2.7 Bài thơ Quê mùi hương – người sáng tác Phan Thị Hạnh

Chim còn tồn tại tổ đem tông
Người sao chẳng ghi nhớ non nước gốc nguồn
Quê mùi hương xa cách cơ hội thấy buồn
Lời ru điệu hát hãy còn vô tâm

Hái dâu vất vả chăn tằm
Nhả tơ óng mượt trăng rằm ước ao
Lũy tre bến nước cầu ao
Nhớ hoài đối đáp ca dao tâm tình

Yêu sao giọt nắng nóng lung linh
Áo lâu năm ân xá thướt tươi tỉnh xinh nhẹ nhõm hiền
Thương luôn luôn giọng cả thân phụ miền
Đều đem âm sắc nỗi niềm nâng niu.

2.8 Bài thơ Một thông thoáng quê nhà – người sáng tác lê Trung Nghĩa

Có nên Miền Tây cho tới tôi gửi
Những ngày thơ ấu cạnh loại sông
Bên bờ thôn bè ven con cái sóng
Giữa dòng….khi lắc….6 bình trôi

Tàu ghe liệng lách vượt lên lên đường thôi
Chạy cho tới de lui….cũng ủi nhầm
Chiều xuống nắng nóng dần dần buông color sẫm
Ký ức tuôn về thông thoáng quê nhà.

Xem thêm:
Những bài bác thơ về nỗi ghi nhớ vô thương yêu, thơ về nỗi ghi nhớ quê hương
Những bài bác thơ lục chén cụt hoặc nhất về quê nhà, thương yêu, gia đình
Tuyển luyện câu thơ về nông thôn yên ổn bình hoặc và tình thật nhất

3. Những bài bác thơ lục chén về quê nhà không biết tác giả

Khi ghi nhớ về quê nhà, người tớ thông thường nghĩ về tức thì cho tới dòng sông nước xanh lè, hoặc hàng tre rì rào lúc lắc bản thân vô bão táp chiều, thỉnh thoảng là ánh trăng lửng lơ bên trên cái hiên ngôi nhà, hoặc cánh đồng lúa ngút ngàn đang được trĩu nặng nề phân tử,.... Đọc những bài bác thơ lục chén nói tới quê nhà tại đây nhằm nằm trong ngẫm lại những điều xưa cũ vô ký ức.

3.1 Thơ lục chén về quê nhà số 1

Ai nhưng mà chẳng ghi nhớ về quê
Tuổi thơ mãi mãi vuốt ve đời ta
Quê mùi hương nghĩa tình bao la
Tình quê mộc mạc đặm đà rét êm!

3.2 Thơ lục chén về quê nhà số 2

Tuổi thơ nhì giờ đồng hồ chiêm bao mơ
Quê mùi hương nhì giờ đồng hồ ầu ơ nghĩa tình
Nơi nhưng mà tớ và được sinh
Nuôi tớ lớn khôn giờ bản thân cất cánh đi
Những ngọt nước đôi mắt phân chia ly
Giờ như còn ê phân kỳ ghi nhớ nhung.

3.3 Thơ lục chén về quê nhà số 3

Xa quê cho dù vẫn bao năm
Nhưng lòng tớ vẫn bâng khuâng ghi nhớ về
Quê mùi hương tớ ê thôn quê
Cánh đồng lúa chất lượng tốt, nương trà thiệt xanh
Những đợt tắt nước tối trăng
Những chiều đập lúa ngoài Sảnh mừng đùa
Những ngày thực hiện cỏ lúa mùa
Làng quê dịu dàng như vừa phải hội xuân
Đâu trên đây giờ đồng hồ hát vô ngần
Đội văn nghệ xã luyện Sảnh kho làng
Lời ca giờ đồng hồ hát nhẹ nhõm dàng
Quê mùi hương tớ vẫn càng ngày càng thay đổi thay
Bây giờ ghi nhớ lại ai ơi
Những xa xưa ê, 1 thời vẫn qua quýt.

3.4 Thơ lục chén về quê nhà số 4

Quê mùi hương biết bao nhiêu thân thuộc thương
Xa từng nào bấy vương vấn trong trái tim,
Nhớ cầu tre nhỏ cong cong,
Nhớ loại sông Đáy chạy xoay quanh thôn thôn,
Nhớ cánh đồng lúa xuộm vàng
Nhớ bờ bông bụt mặt mũi mặt hàng rào ê,
Nhờ bè các bạn phút sẻ chia
Từng củ khoai nướng, từng viên kẹo hồng,
Nhớ phụ vương cuốc khu đất mặt mũi đồng
Nhớ u gánh lúa rộp phồng song vai,
Quê mùi hương một nắng nóng nhì sương
Dù ân xá phương vẫn thương nhớ quê ngôi nhà.

tho-luc-bat-ve-que-huong-voh-3

3.5 Thơ lục chén về quê nhà số 5

Tóc lâu năm em xõa ngang vai
Bóng quê nhà ụp dặm lâu năm phía sau
Bến sông đợi một nhịp cầu
Thênh thang đồng lúa một color ngát xanh

Yêu quê tình mãi ngọt lành
Du dương khúc hát thanh thản ngân nga
Điệu hò xứ Huế vang xa
Gửi tình em với quê ngôi nhà đợi mong

Hè sang trọng Phượng trổ sắc hồng
Người ơi ước hứa tình nồng ko phai!

3.6 Thơ lục chén về quê nhà số 6

Người lên đường vẫn bao nhiêu kí thác mùa
Mộng trăng sáng sủa tỏ ai mua sắm nửa vầng
Gieo vần gửi đám tre măng
À ơi trưa sớm bao nhiêu tầng mây treo

Mạ non tuổi hạc tím sống lưng đèo
Tìm cung đàn cũ tớ leo bão táp đùa
Mái chèo tình ái van mua
Nợ thêm thắt 50% kí thác mùa trôi qua

Tóc mây Trắng nửa cái nhà
Ơ ầu lần lại tuổi hạc hoa vẫn tràn
Lối về tím rụng hoa xoan
Tím xưa heo hắt dựa mùng sương khuya

Xem thêm: tuổi 1982 hợp hướng nào

Quê mùi hương ai xa cách nhưng mà ko ghi nhớ, không thích về thăm hỏi lại, bởi quê nhà gắn sát với bao kỷ niệm dịu dàng, gũi ngay sát với tuổi hạc thơ dại của từng người. Đọc những vần thơ lục chén về quê nhà tất cả chúng ta lại càng cảm biến rõ nét không dừng lại ở đó những lắng đọng, nâng niu về miền quê yêu thương vệt.

Sưu tầm

Nguồn ảnh: Internet