thơ tình người lính biển

Một số bài bác nằm trong kể từ khoá

Một số bài bác nằm trong tác giả

Đăng tự Vanachi vô 01/09/2005 15:50, vẫn sửa gấp đôi, phiên cuối tự karizebato vô 01/08/2009 23:00

Bạn đang xem: thơ tình người lính biển

Chút thơ tình người lính biển - Hoàng Hiệp phổ nhạc, Quang Dũng thể hiện tại

Đang chuyển vận...

Chút thơ tình người lính biển - Hoàng Hiệp phổ nhạc, Trung Hậu & Vũ Báo thể hiện tại

Anh rời khỏi khơi
Mây treo ngang trời những cánh buồm trắng
Phút chia ly, anh dạo bước bên trên bến cảng
Biển một phía và em một bên

Biển tiếng ồn, em lại vơi êm
Em vừa phải thưa câu chi rồi mỉm mỉm cười lặng lẽ
Anh như con cái tàu lắng sóng kể từ nhì phía
Biển một phía và em một bên

Ngày mai, ngày mai Khi TP. Hồ Chí Minh lên đèn
Tàu anh buông neo bên dưới chùm sao xa cách lắc
Thăm thẳm nước trời, tuy nhiên anh ko cô độc
Biển một phía và em một bên

Đất nước gian khó ko lúc nào bình yên
Bão thổi liên tù tì trong mỗi vòng tang trắng
Anh đứng gác. Trời khuya. Đảo vắng
Biển một phía và em một bên

Vòm trời tê liệt hoàn toàn có thể sẽ không còn em
Không hải dương nữa. Chỉ bản thân anh với cỏ
Cho dù vậy thì anh vẫn nhớ
Biển một phía và em một phía...

Xem thêm: lệnh gta vice city


Hải Phòng, 1981

Bài thơ này và được nhạc sĩ Hoàng Hiệp phổ nhạc trở thành bài bác hát Chút thơ tình người lính biển.

Nguồn: Trần Đăng Khoa, Bên hành lang cửa số máy bay, NXB Tác phẩm mới nhất, 1985

Xếp theo:

Trang vô tổng số 1 trang (1 bài bác trả lời)
[1]

Chút thơ tình người lính biển

Khi chia ly,anh dạo bước bên trên bến cảng,
Biển một phía và em một bên
Biển tiếng ồn,em lại vơi êm
Anh như con cái tàu,lắng sóng kể từ nhì phía
Biển một phía và em một bên

Cho dẫu mai tê liệt,xa cách ánh đèn sáng trở thành phố
Anh cho tới buông neo điểm thăm hỏi thẳm ánh sao trời
Anh vẫn thấy: Đời ko lẻ loi
Biển một phía và em một bên

Xem thêm: cách phá chặn fb của người khác

Đất nước gian khó,ko lúc nào bình yên
Cơn bão ko dừng,vô linh hồn biết bao người
Anh đứng gác,trời khuya hòn đảo vắng
Biển một phía và em một bên

Cho dẫu mai tê liệt, thôi không thể hải dương nữa
Không sở hữu em yêu thương, anh chỉ với với cỏ
Cho mặc dù vậy,thì anh vẫn nhớ
Biển một phía và em một bên

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố quốc minh.