truyện chạy trốn giam cầm

                                    
                                              

Lục Tư thẳng đẩy cô rời khỏi xe cộ.

Chợt một tâm trí thông thoáng vụt qua quýt nhập đầu, phế truất quăng quật chân cô là nhằm cô ngoài trốn chuồn, nhằm hắn dễ dàng trấn áp rộng lớn ư?

Bạn đang xem: truyện chạy trốn giam cầm

Đưa cô cho tới một quán ăn sang chảnh ngay gần điểm ở, điểm phía trên triệu tập không hề thiếu cô công ty cậu lạnh lẽo, toàn là hào môn thế gia. Có vẻ hắn thông thường xuyên cho tới phía trên lắm thì cần, là quý khách hàng Vip nên đãi ngộ rất tuyệt, còn sẵn sàng sẵn một chống riêng rẽ nữa.

Cô ngồi xe cộ, hắn đẩy xe cộ lao vào thú vị quá nhiều góc nhìn.

Có một vài ba người quen thuộc cho tới căn vặn thăm hỏi Lục Tư, hắn cũng khách hàng khí kính chào lại, còn cô chỉ biết cúi gằm mặt mày.

Vào chống, hắn gọi cả 1 bàn ăn đẫy ắp, toàn khoản Quỳnh Lam quí.

Nhưng cô chẳng ham muốn động đũa tí này, còn nếu không cần bị uy hiếp thì cô cũng chẳng ham muốn ăn.

Kết cổ động bữa tối tiếp tục ngay gần 21 giờ, cô quặt xe cộ về chống tuy nhiên tâm lý từng khi càng trùng xuống.

Càng ngày cô càng thấy bản thân tương tự như một kẻ bất cần thiết đời vậy, không thích ăn, chẳng buồn ngủ, một ngày dài chẳng thiết làm những gì không còn.

Quỳnh Lam nhìn ra bên ngoài cửa ngõ, suy nghĩ gì cơ một chút ít rồi mới mẻ lên giờ đồng hồ, “Triệu Thạch.”

Triệu Thạch túc trực phía bên ngoài ngay thức thì xuất hiện, sắc mặt mày hắn loại tiếp tục sẵn sàng sẵn sàng, cô cần thiết gì anh tớ tiếp tục thỏa mãn nhu cầu theo dõi đòi hỏi.

“Anh rất có thể gom tôi không?”

“Có việc gì đái thư cứ trình bày, nếu như nằm trong tài năng của tôi, tôi tiếp tục nỗ lực rất là.”

Ngập ngừng một chút ít, Quỳnh Lam lo lắng nhìn anh. Cô biết, tâm sự chuyện này tiếp tục thực hiện khó khăn hắn, tuy nhiên cô không thể cơ hội này không giống...

“Giúp tôi... rời ngoài phía trên.”

“Tuyệt đối ko được! Cậu công ty tuy nhiên hiểu rằng sẽ không còn tha bổng mang đến tôi và cả đái thư.”

Xem thêm: Mi Tom TV - Cập nhật tỷ lệ kèo nhà cái chuẩn nhất hiện nay

Cô cố gắng cây kéo phía mũi nhọn về phía cổ, góc nhìn kiên ấn định nhìn Triệu Thạch, “Vậy nếu mà tôi bị tiêu diệt, anh tớ tiếp tục tha bổng mang đến anh ư?”

Anh câm nín, cô cũng lặng bặt chuồn.

Thấy chút gửi trở nên bên trên khuôn mặt cơ, Quỳnh Lam buộc cần tấn công đòn tư tưởng, “Chân tôi tiếp tục phế truất, tim cũng thay cho, ngày mai lại còn cần thay cho màng mắt, rồi thay cho tiết hoàn thành lại nhốt. Cuộc đời còn sót lại tôi không thích bị chôn vùi vì vậy nữa, loài người ai cũng đều có quyền tự tại tuy nhiên so với tôi lúc này tự tại là một trong điều rất là xa thẳm xỉ. Triệu Thạch, coi như tôi cầu xin xỏ anh...”

Có lẽ thoả hiệp mới mẻ là phương án rất tốt.

Cho cho dù anh sở hữu thời gian nhanh tuy nhiên cũng ko thời gian nhanh tự cánh tay cô. Qua góc nhìn cơ rất có thể thấy được, cô tiếp tục đưa ra quyết định rồi. Một là sinh sống sót rời ngoài hoặc là một trong nhát buông xuôi toàn bộ.

Sau một khi đấu giành với chủ yếu bản thân, Triệu Thạch nhìn cô gật nhẹ nhõm đầu.

Đợi cho tới ngay gần khuya bắt chắc hẳn Lục Tư tiếp tục ngủ, Triệu Thạch gọi toàn bộ người bạn đường chuồn nghỉ ngơi. Anh cõng cô bên trên sống lưng, mặt mày vai treo một cái túi balo.

Cũng ko ngờ rằng đàng rời ngoài căn biệt thự nghỉ dưỡng này khá là tiện nghi.

Ngồi bên trên xe cộ Quỳnh Lam sở hữu thiếp chuồn một khi, cô ko biết bản thân ấn định tiếp cận điểm này nữa tuy nhiên cứ trong thời điểm tạm thời nhằm xe đua vài ba vòng nhập thành phố Hồ Chí Minh.

Khi trời ngay gần sáng sủa Triệu Thạch hứng cô ngồi bên trên xe cộ quặt rồi đẩy xuống. Trước mặt mày là quần thể khám đa khoa ngày hôm trước cô cho tới.

“Sao lại đem tôi cho tới điểm này?”

“Để chưng sĩ đánh giá mang đến đái thư hoàn thành tiếp tục, nhỡ bên trên đàng sở hữu gì nguy hiểm tôi ko biết cần thực hiện thế này.”

Xem thêm: Soi keo bong da hom nay - Cập nhật tỷ lệ kèo trực tuyến chính xác nhất

Cô gật đầu, tuy rằng sở hữu chút nghi ngờ tuy nhiên anh tớ tiếp tục hứa với cô rồi, chắc hẳn không vấn đề gì đâu.

Đi được khoảng tầm vài ba mét nữa, bánh xe cộ chợt tạm dừng, tưởng rằng bánh xe cộ bị kẹt gì cơ cho đến Khi ngước lên, Quỳnh Lam ngây người mất mặt một khi. Bóng dáng vẻ không xa lạ ấy, gần như là không xa lạ cho tới xa thẳm kỳ lạ.

Lục Tư...